(vhds.baothanhhoa.vn) - Có những điều tưởng chừng vô cùng gần gũi và giản dị, mà đôi khi ta phải trải qua một chặng đường dài và vòng vèo muôn nỗi mới chợt nhận ra. Trong cuộc đời này, bao nhiêu thứ có thể khiến ta vỡ òa vui sướng, hạnh phúc... từ những câu chuyện vật chất tới tinh thần, nhưng một thế giới bình yên, dịu hiền... có thể nào lại thiếu đi dáng hình của mẹ...

Bình yên trong con là mẹ

Có những điều tưởng chừng vô cùng gần gũi và giản dị, mà đôi khi ta phải trải qua một chặng đường dài và vòng vèo muôn nỗi mới chợt nhận ra. Trong cuộc đời này, bao nhiêu thứ có thể khiến ta vỡ òa vui sướng, hạnh phúc... từ những câu chuyện vật chất tới tinh thần, nhưng một thế giới bình yên, dịu hiền... có thể nào lại thiếu đi dáng hình của mẹ...

Bình yên trong con là mẹMinh họa: Ngọc Minh

Tôi thường bắt đầu câu chuyện về mẹ mình bằng một đặc điểm cá nhân từ lâu đã tồn tại. Đó là, tôi có thể lãng quên ngay cả những điều vừa xảy ra, những lời ai đó vừa buột miệng, nhưng lại nhớ như in nhiều câu chuyện từ khi mình còn rất nhỏ, với những tình tiết thật giản đơn. Chẳng biết có nhiều người như tôi? Nhưng tôi tin rằng, hiện tượng ấy thường được chi phối phần nhiều bằng cảm xúc trong lòng mỗi con người.

Ngày tôi còn nhỏ, mẹ đi cày đi cấy đồng xa, bao giờ trước khi đi cũng ôm tôi vào lòng, dỗ dành căn dặn. Mẹ bế tôi ra phía sau đồi, ngắt những búp lá non mướt mát, thơm dịu dàng đặt trong lòng tay nhỏ bé của tôi. Sau này, mỗi lần về nhà, tôi vẫn nhớ rõ những loài cây lá đó, đến mức mẹ tôi ngạc nhiên, ngờ vực, không thể tin câu chuyện lạ lùng. Trẻ quê thuở ấy không đồ chơi, không nhiều sự chi phối, hấp dẫn và cám dỗ như bây giờ, vẫn chỉ đánh chắt, chơi chuyền, nhảy dây, ô ăn quan... quanh đường làng, ngõ xóm. Tôi là đứa trẻ gần như chẳng chơi trò gì, cứ ngồi mãi bên thềm nhà ngóng mẹ, trời nắng quá cũng lo, gió giông thì khóc đến đỏ mắt. Trong nhà vẫn có bố, có mọi người, nhưng tôi chưa khi nào thôi ngóng mẹ. Khi nào thấy dáng mẹ gầy gò, đầu đội nón mê, tay cầm cái xà cạp đã thắt chặt hai đầu lúc lắc trên tay mới thở phào nhẹ nhõm. Lam lũ, cơ cực... mẹ cũng chưa bao giờ quên mang quà về cho con. Khi thì đó là một xà cạp tay đầy muồm muỗm chờ bố tôi ngắt cánh, vặt càng, xiên từng xiên nướng trên lửa rơm thơm ngậy. Khi là chú ếch ộp kềnh càng, ưỡn cái bụng tròn căng chắc mẩy. Những mùa mẹ đi cấy thuê ở xã bên, có khi còn mang trong nón những búp sen thơm, những đài sen non hạt mới tượng hình nhỉnh hơn hạt thóc. Trong trái tim người mẹ luôn trọn vẹn hình bóng những đứa con, dù đời sống êm đềm hay khốn khó đến nhường nào.

Tôi không sao quên được hình bóng mẹ những năm tháng tuổi thơ chật vật. Mẹ thức suốt đêm xê dịch xoong nồi, xô, chậu hứng nước mưa lênh láng khắp nhà. Mẹ trượt chân ngã khi đang ôm tôi, cằm còn nguyên vết sẹo dài nhưng lúc nào cũng chỉ nhắc về vết sẹo trên đầu tôi đã được tóc phủ kín. Mẹ vác đất, làm gạch, xây nhà... mạnh mẽ chẳng kém đàn ông, nhưng khi ngồi khâu vá lại thật dịu dàng điệu nghệ. Từ khi còn nếp nhà tranh vách đất liêu xiêu cho tới bây giờ, xung quanh nhà tôi lúc nào cũng rực rỡ những hoa hồng, hoa cúc, thược dược... Làng chẳng có hoa thì mẹ xin hạt, xin cành về ươm những khi đi làm thuê ở vùng đất khác. Từng viên gạch nhặt nhạnh đâu về được đặt xiên xiên thành hàng rào răng cưa xinh xắn vây lấy những khóm hoa, những mầm chồi đầy sức sống. Tháng ba ngày tám, mùa giáp hạt, mẹ dạy tôi làm bánh từ khoai, sắn khô lấy trên gác bếp xuống, từ bao nhiêu loại lá, loại củ ở trên đồi, ở trong vườn... Cái đói cận kề, bữa ăn vẫn cần xôn xao sắc màu, hương vị.

Người ta thường nhủ nhau: Khi có con mới thấu lòng cha mẹ. Nhưng có lẽ nếu đi cho đến hết cuộc đời, nước mắt vẫn chảy xuôi và chúng ta vẫn chỉ thấu hiểu những phần rất nhỏ. Mỗi năm đôi lần về với mẹ, vẫn khu vườn xưa ngập tràn hoa lá, vẫn căn bếp ấm áp rộn ràng và sự chăm sóc ân cần... mà chợt nhận ra mẹ đã khác xưa. Tóc điểm bạc, sức khỏe yếu hơn, trí nhớ giảm sút... Ấy vậy mà mẹ sẵn sàng gánh vác mọi công việc cho con cái nơi phố thị: Trông nom nhà cửa, chăm sóc cháu nhỏ... rồi khi cảm thấy sự có mặt của mình không còn cần thiết nữa, mẹ lại về quê, lại sớm hôm tảo tần mưa nắng. Nếu nói về một điều gì đó diệu kỳ bậc nhất cuộc sống này, không gì khác, đó là tình mẹ.

Chúng ta có thể ví von, so sánh thật sinh động, song cách gì cũng chẳng thể nào đầy đủ nhất, viên mãn nhất cho tình cảm thiêng liêng này. Đất nước nghìn năm lịch sử, qua bao cuộc chiến tranh và dựng xây Tổ quốc, cũng đánh dấu bao thăng trầm trong cuộc đời mỗi người mẹ yêu thương mà vĩ đại. Bao nhiêu tượng đài, bao nhiêu cách lưu giữ, ghi danh... cũng không thấu được hết tấm lòng người mẹ. Xuyên suốt chiều dài văn hóa và lịch sử dân tộc, mẹ không chỉ vĩ đại trong lòng những đứa con, mà còn là hình tượng bất tử làm nên dáng hình, nên tâm hồn dân tộc.

Tôi từng ra quần đảo Trường Sa và có những hành trình suốt dọc dài đất nước để cúi đầu tưởng niệm những người con đã vĩnh viễn cùng tuổi thanh xuân nằm lại dưới cỏ xanh trong sự nghiệp bảo vệ Tổ quốc. Và tôi cũng chứng kiến trong đất liền, ở quê hương, bao người mẹ đã gạt nước mắt, đã nén nỗi lòng trĩu nặng buồn đau để đi đến quyết định nấm mộ con mình được kề bên đồng đội, được tiếp tục hành trình như một “cột mốc” bằng máu xương nơi biên cương, hải đảo. Để làm được điều đó, không chỉ tình yêu thương, mà còn là sự bao dung, nhân ái, hướng tới mọi người và tới đời sống này bằng đức hy sinh vô cùng cao cả.

Ta có thể bị hấp dẫn, lôi cuốn trước bao điều long lanh, hấp dẫn... Ta cũng có thể lãng quên, vô tâm trước những giá trị cốt lõi đã nuôi nấng, đùm bọc mình... Nhưng sự bình yên từ tấm lòng vị tha của mẹ, sự ấm áp chở che của một mái nhà... có thể nảy sinh niềm cứu rỗi và thức tỉnh. Kỳ lạ ở chỗ, tình mẹ lớn lao còn có thể chi phối tới mọi con người mà không nhất thiết phải có sợi dây huyết thống. Ta gặp đâu đó trong cuộc sống này, những bà mẹ nghèo vẫn mở lòng cưu mang trẻ mồ côi; những con người từng gieo rắc tội ác ở bên kia chiến tuyến cảm thấy sụp đổ, ân hận khôn nguôi trước hình ảnh các Mẹ Việt Nam Anh hùng cho tới phút cuối đời vẫn chong chong mở mắt chờ con trở về sau cuộc chiến... Tình mẹ là suối nguồn yêu thương và thức tỉnh một cách tự nhiên, nồng nàn và sâu thẳm nhất mà ngay cả khi mẹ không còn hiện diện thì tất cả những giá trị ấy vẫn neo đậu bền bỉ, lan tỏa.

Lữ Mai (CTV)



 {name} - {time}

 Trả lời

{body}
 {name}- {time}
{body}

0 bình luận

Ý kiến của bạn sẽ được biên tập trước khi đăng. Vui lòng gõ tiếng Việt có dấu
Chia sẻ thông tin với bạn bè!
Tắt [X]