(vhds.baothanhhoa.vn) - Ở tuyến cơ sở, phía sau bác sĩ không có nhiều lớp hỗ trợ mà chỉ có “thời gian vàng” và những quyết định nhanh chóng, chính xác để giữ lại cơ hội sống cho người bệnh. Trong điều kiện trang thiết bị còn hạn chế, khoảng cách chuyển tuyến xa, mỗi phút chậm trễ đều có thể để lại hậu quả ngoài mong muốn. Chính môi trường ấy đã rèn nên bản lĩnh nghề nghiệp cho những bác sĩ trẻ như chị Lê Thị Tài Linh - người chọn ở lại bởi tin vào giá trị của xử trí ban đầu và vai trò của y tế tuyến đầu.

Yêu nghề y, giữ nghề y (Bài 3): “Bông hồng thép” bền bỉ giữ lửa y tế tuyến đầu

Ở tuyến cơ sở, phía sau bác sĩ không có nhiều lớp hỗ trợ mà chỉ có “thời gian vàng” và những quyết định nhanh chóng, chính xác để giữ lại cơ hội sống cho người bệnh. Trong điều kiện trang thiết bị còn hạn chế, khoảng cách chuyển tuyến xa, mỗi phút chậm trễ đều có thể để lại hậu quả ngoài mong muốn. Chính môi trường ấy đã rèn nên bản lĩnh nghề nghiệp cho những bác sĩ trẻ như chị Lê Thị Tài Linh - người chọn ở lại bởi tin vào giá trị của xử trí ban đầu và vai trò của y tế tuyến đầu.

Yêu nghề y, giữ nghề y (Bài 3): “Bông hồng thép” bền bỉ giữ lửa y tế tuyến đầu

BSCKI Lê Thị Tài Linh, Bệnh viện Đa khoa Thường Xuân.

Hai giờ sáng, Khoa Cấp cứu - Hồi sức tích cực và chống độc, Bệnh viện Đa khoa Thường Xuân tiếp nhận bệnh nhân đột quỵ trong tình trạng ý thức giảm, huyết áp tăng cao. Ở bệnh viện miền núi, khi chưa có đầy đủ phương tiện chẩn đoán chuyên sâu, những phút đầu gần như quyết định toàn bộ hướng điều trị. BSCKI Lê Thị Tài Linh (sinh năm 1995) cùng ê-kíp nhanh chóng đánh giá tình trạng, kiểm soát huyết áp, bảo đảm đường thở và hội chẩn chuyển tuyến kịp thời. Vài ngày sau, chị nhận tin bệnh nhân tỉnh táo, có thể tự đi lại.

Những tình huống như vậy không hiếm. Tai nạn giao thông, suy hô hấp, sốc phản vệ, ngộ độc thực phẩm, chấn thương lao động... có thể xảy ra bất cứ lúc nào với mọi người dân. Cấp cứu ở tuyến cơ sở không chỉ là phản xạ tức thời, mà là năng lực chuyên môn đủ vững để đánh giá chính xác mức độ nguy kịch, xử trí trong “thời gian vàng” và quyết định chuyển tuyến đúng thời điểm. Chậm một phút có thể để lại hậu quả ngoài mong muốn, muộn một quyết định có thể đánh mất cơ hội cứu người bệnh.

Yêu nghề y, giữ nghề y (Bài 3): “Bông hồng thép” bền bỉ giữ lửa y tế tuyến đầu

BSCKI Lê Thị Tài Linh cùng đồng nghiệp kiểm tra bệnh án điện tử của bệnh nhân.

Tốt nghiệp Đại học Y Thái Bình năm 2019, Lê Thị Tài Linh có cơ hội làm việc trong môi trường thuận lợi hơn. Biến cố gia đình khiến chị thay đổi thứ tự ưu tiên, nhưng việc trở về Thường Xuân không đơn thuần là lựa chọn gần nhà. Đó là quyết định nghề nghiệp rõ ràng, đứng ở vị trí xử trí ban đầu, nơi mỗi ca bệnh bắt đầu và mỗi quyết định đều mang trọng lượng.

Mỗi tháng, khoa tiếp nhận từ 120 đến 150 lượt bệnh nhân với 19 giường bệnh, 8 điều dưỡng và 2 bác sĩ trực luân phiên. Trong điều kiện đó, bác sĩ không thể chờ đầy đủ kết quả cận lâm sàng mới ra quyết định. Họ phải dựa vào thăm khám lâm sàng, kinh nghiệm và khả năng dự báo diễn tiến để xử trí kịp thời.

Ở tuổi 31, chị thuộc lớp bác sĩ trẻ gắn bó với tuyến cơ sở, nơi cơ hội tiếp cận kỹ thuật cao còn hạn chế. Số bác sĩ chuyên sâu ít, trang thiết bị chưa đồng bộ như tuyến trên, môi trường học thuật không dày đặc hội chẩn liên viện hay nghiên cứu chuyên ngành. Muốn nâng cao tay nghề, bác sĩ phải chủ động tìm kiếm đào tạo, tự cập nhật phác đồ và rèn kỹ năng qua từng ca bệnh thực tế. Nhưng chính tại đây, bác sĩ trẻ lại được đặt vào vị trí mà ở tuyến cao hơn không dễ có, trực tiếp xử trí ban đầu những ca bệnh nghiêm trọng, tự đưa ra quyết định trong giới hạn chuyên môn và chịu trách nhiệm với lựa chọn ấy. Mỗi tình huống nguy kịch là một phép thử năng lực thực sự của đội ngũ bác sĩ như chị Nguyễn Thị Tài Linh.

Trong định hướng nâng cao năng lực tuyến dưới, giảm chuyển tuyến không cần thiết và giữ “thời gian vàng” ngay từ khâu tiếp nhận, khoa cấp cứu tuyến cơ sở giữ vai trò nền tảng. Chất lượng xử trí ban đầu ảnh hưởng trực tiếp đến hiệu quả điều trị ở tuyến sau. Điều đó đồng nghĩa mỗi bác sĩ cấp cứu tại bệnh viện cơ sở đều đang gánh trên vai phần việc quan trọng của cả hệ thống.

Yêu nghề y, giữ nghề y (Bài 3): “Bông hồng thép” bền bỉ giữ lửa y tế tuyến đầu

BSCKI Nguyễn Thị Tài Linh luôn tận tâm, trách nhiệm với những ca bệnh.

Tuyến cơ sở là môi trường nhiều va vấp nghề nghiệp, sai sót nhỏ trở thành bài học lớn, còn mỗi ca bệnh nặng được giữ lại an toàn là một lần bản lĩnh của đội ngũ y, bác sĩ được thử lửa. Giữa những đêm trực kéo dài và những tình huống đến bất ngờ, bác sĩ Linh vẫn chọn gắn bó.

Quyết định ấy đồng nghĩa với việc chấp nhận áp lực thường trực của tuyến đầu, nơi mỗi lựa chọn chuyên môn đều tác động trực tiếp đến sinh mệnh người bệnh. Với chị, tuổi trẻ là thời điểm dấn thân, tự đặt mình vào môi trường đòi hỏi cao hơn để trưởng thành. Chị hiểu rõ những hạn chế của bệnh viện cơ sở, nhưng thay vì coi đó là lý do để rời đi, bác sĩ Linh xem đó là khoảng trống cần được lấp đầy từng phần, bắt đầu từ chính mình.

Chị chủ động tham gia các khóa đào tạo hồi sức cấp cứu, cập nhật phác đồ mới, rà soát quy trình xử trí trong khoa để giảm sai sót. Những buổi giao ban không chỉ dừng ở báo cáo ca bệnh mà trở thành dịp trao đổi, chuẩn hóa từng bước tiếp nhận và phân loại cấp cứu. “Mình còn trẻ thì phải học nhanh hơn, làm nhiều hơn và chịu trách nhiệm nhiều hơn”, bác sĩ Linh tâm sự.

Ở các xã miền núi như Thường Xuân, người dân gửi gắm niềm tin vào bệnh viện gần nhất. Bởi, họ không có nhiều lựa chọn. Điều đó khiến bác sĩ Linh càng thấy rõ trách nhiệm của mình. Với chị, chọn trở về tuyến cơ sở không phải là an phận và dừng lại, mà là cách để thử sức, trưởng thành và góp phần nâng chất lượng chăm sóc sức khỏe Nhân dân của đơn vị.

Mình còn trẻ cần học nhanh hơn, làm nhiều hơn và chịu trách nhiệm cao hơn.
Bác sĩ Linh tâm sự

Đánh giá về BSCKI Lê Thị Tài Linh, ông Lê Đình Khoa, Giám đốc Bệnh viện Đa khoa Thường Xuân, cho biết: “Những bác sĩ trẻ như đồng chí Linh là lực lượng nòng cốt trong chiến lược nâng cao chất lượng khám, chữa bệnh tại tuyến cơ sở. Ở Khoa Cấp cứu - Hồi sức tích cực và chống độc, sự bình tĩnh và năng lực xử trí ban đầu có ý nghĩa quyết định. Chúng tôi xác định phải tạo điều kiện để đội ngũ ý, bác sĩ trẻ được đào tạo liên tục, được thử sức ở những vị trí quan trọng và từng bước làm chủ chuyên môn ngay tại đơn vị”.

Yêu nghề y, giữ nghề y (Bài 3): “Bông hồng thép” bền bỉ giữ lửa y tế tuyến đầu

BSCKI Nguyễn Thị Tài Linh cùng đội ngũ y, bác sĩ Bệnh viện Đa khoa Thường Xuân luôn nỗ lực nâng cao chất lượng khám chữa bệnh, xây dựng hình ảnh đẹp trong lòng bệnh nhân.

Ông Lê Đình Khoa nhấn mạnh thêm, xây dựng nguồn nhân lực trẻ không chỉ là bổ sung số lượng mà là đầu tư chiều sâu chuyên môn, tạo môi trường để bác sĩ phát triển lâu dài. Định hướng của bệnh viện trong những năm tới là chuẩn hóa quy trình chuyên môn, tăng cường đào tạo, luân phiên học tập tại tuyến trên và giữ chân đội ngũ trẻ bằng môi trường làm việc minh bạch, trách nhiệm. Khi tuyến cơ sở mạnh lên từ con người, người dân sẽ được hưởng lợi trước hết.

Chiều xuống trên xã miền núi Thường Xuân, Khoa Cấp cứu - Hồi sức tích cực và chống độc lại bước vào một ca trực mới. Ở nơi cách xa trung tâm tỉnh Thanh Hóa, điều kiện không phải lúc nào cũng đầy đủ như tuyến trên, nhưng niềm tin của người dân luôn đặt vào điểm tiếp nhận gần nhất. Giữa những hồi chuông báo động và những tình huống không báo trước, những bác sĩ trẻ như Lê Thị Tài Linh vẫn lặng lẽ giữ vững tuyến đầu bằng kiến thức, sự tỉnh táo và trách nhiệm nghề nghiệp. Ở đó, bản lĩnh được đong đếm bằng khả năng giữ lại cơ hội sống trong những phút giây ngắn ngủi nhất. Và khi tuyến cơ sở đủ vững từ con người, “thời gian vàng” không còn là khái niệm chuyên môn, mà trở thành cơ hội thực sự cho người bệnh ngay từ điểm tiếp nhận đầu tiên.

Nhóm PV Phòng Chuyên đề

Tin liên quan:

Nhóm PV Phòng Chuyên đề

 {name} - {time}

 Trả lời

{body}
 {name} - {time}
{body}

0 bình luận

Ý kiến của bạn sẽ được biên tập trước khi đăng. Vui lòng gõ tiếng Việt có dấu
Chia sẻ thông tin với bạn bè!
Tắt [X]