{name} - {time}

Những ngày đầu xuân mới – khi không khí Tết vẫn còn đong đầy – cũng là lúc mỗi người có xu hướng nhìn lại hành trình đã qua, để nhớ về những ký ức đã góp phần tạo nên con người của mình hôm nay.
Với thể thao Việt Nam, Nguyễn Văn Hùng là một cái tên đặc biệt. Người hâm mộ gọi anh bằng biệt danh: “Độc cô cầu bại” của Taekwondo Đông Nam Á. Nhưng phía sau danh xưng ấy không chỉ là những tấm huy chương vàng, mà là cả một hành trình nhiều gian khó – bắt đầu từ cậu bé lớn lên nơi vùng quê nghèo xứ Thanh, đến võ sĩ từng làm nên thời kỳ thống trị ở đấu trường khu vực.


Nguyễn Văn Hùng sinh ra tại vùng quê Tĩnh Gia (nay là phường Ngọc Sơn, Thanh Hóa), trong một gia đình không có truyền thống thể thao. Tuổi thơ của anh gắn với những tháng ngày thiếu thốn.
Thể thao đến với Hùng không phải từ giấc mơ huy chương, mà từ mong muốn rất giản dị: được ăn no, được tập luyện và có cơ hội thay đổi cuộc đời.

“Gia đình mình không phải gia đình truyền thống thể thao. Cơ duyên đến với thể thao là do mình có chiều cao, được di truyền từ ông ngoại và mẹ. Thời điểm đó ăn uống rất khổ cực, gần như không có bữa cơm no, nhưng mình vẫn có chiều cao vượt trội so với các bạn cùng lứa... Chính những khó khăn đó đã tạo nên Nguyễn Văn Hùng ngày hôm nay.”
Sở hữu chiều cao nổi bật, Nguyễn Văn Hùng sớm được chú ý trong môi trường thể thao. Từ nền tảng bóng chuyền, anh bén duyên với Taekwondo như một cơ duyên đặc biệt.

Chỉ sau khoảng 3 tháng tập luyện, Hùng đã gây ấn tượng khi giành HCV tại giải Taekwondo Hà Nội mở rộng, trước khi tiếp tục bứt phá với tấm HCV giải vô địch trẻ toàn quốc – dấu hiệu đầu tiên của một tài năng lớn.

Dấu mốc thật sự đưa cái tên Nguyễn Văn Hùng ra ánh sáng là SEA Games 1999. Khi ấy, anh đến đại hội với tâm thế học hỏi. Nhưng chính giải đấu đó đã mở ra chương rực rỡ nhất sự nghiệp.
“SEA Games đầu tiên, thầy chỉ nghĩ mình đi để học hỏi thôi. Lúc đó có vận động viên Indonesia 3 lần vô địch SEA Games, anh ấy coi thường mình. Nhưng vào chung kết, mình thắng anh ấy 5-0. Thầy ôm mình và rất tự hào...”

Chiến thắng ấy không chỉ là một trận chung kết. Đó là khoảnh khắc Nguyễn Văn Hùng bước sang một vị thế khác – từ võ sĩ trẻ thành niềm hy vọng vàng của Taekwondo Việt Nam.
Từ bước ngoặt đó, anh bước vào giai đoạn rực rỡ nhất sự nghiệp.
Trong gần một thập kỷ, Nguyễn Văn Hùng tạo nên sự thống trị hiếm có ở đấu trường khu vực với 5 lần liên tiếp vô địch SEA Games vào các năm 1999, 2001, 2003, 2005 và 2007.

Đó không chỉ là những tấm HCV, mà còn là minh chứng cho việc anh duy trì phong độ đỉnh cao suốt nhiều năm liền – để rồi dần trở thành cái tên khiến mọi đối thủ trong khu vực đều phải dè chừng mỗi khi đối đầu.
Không dừng lại ở Đông Nam Á, Nguyễn Văn Hùng tiếp tục chinh phục sân chơi lớn hơn. Anh giành HCĐ ASIAD 1998 và HCB ASIAD Busan 2002, khẳng định Taekwondo Việt Nam đủ sức cạnh tranh ở tầm châu lục.

Hai lần đại diện Việt Nam tham dự Olympic Athens 2004 và Bắc Kinh 2008, Nguyễn Văn Hùng đã tiến rất gần đến giấc mơ huy chương thế giới. Dù chưa thể chạm tay vào tấm huy chương Olympic, đó vẫn là hành trình đáng nể của một võ sĩ Đông Nam Á.

“Câu chuyện ‘Độc cô cầu bại’ thực ra chỉ là ở một góc độ nào đó thôi. Bản thân mình luôn nghĩ: cao nhân tắc hữu cao nhân trị. Mục tiêu lớn nhất của mình vẫn là huy chương Olympic... Phải nói rất là khốc liệt.”
Thành công mang lại niềm tự hào, nhưng những lần lỡ hẹn ở đấu trường thế giới cũng để lại trong anh không ít trăn trở.

Với nhiều vận động viên đỉnh cao, mỗi dịp Tết thường là quãng thời gian tập huấn xa nhà hoặc thi đấu ở nước ngoài. Nhưng với Nguyễn Văn Hùng, ký ức về Tết lại mang một màu sắc rất riêng.
“Gần 20 năm thi đấu đỉnh cao, mình may mắn là chưa bao giờ phải ăn Tết xa nhà. Thầy luôn tạo điều kiện cho mình về sớm để đón Tết với gia đình. Với mình, Tết là bữa cơm sum vầy... Những điều nhỏ như thế lại là điều mình cảm thấy hạnh phúc nhất.”

Có lẽ chính những ký ức bình dị ấy đã trở thành điểm tựa tinh thần cho anh trong suốt hành trình thi đấu. Gia đình – hơn mọi danh hiệu – luôn là động lực lớn nhất.
“Khi giành HCĐ ASIAD lần đầu tiên năm 1998, mình được thưởng khoảng 30–40 triệu. Với mình đó là số tiền rất lớn. Sau trận đấu mình đã khóc và nghĩ: ‘Bố mẹ ơi, con có thể thay đổi cuộc sống gia đình rồi’.”

Nhìn lại sự nghiệp lẫy lừng, Nguyễn Văn Hùng có quyền tự hào với những gì mình đã làm được cho Taekwondo Việt Nam. Nhưng trong sâu thẳm, vẫn còn một điều khiến anh day dứt: “Tiếc nuối lớn nhất là mình chưa có huy chương Olympic. Nhưng mình tự hào vì thể thao cho mình tất cả – trải nghiệm, cuộc sống, công việc và con người của mình ngày hôm nay.”

Mùa xuân luôn là thời điểm của những khởi đầu mới, nhưng cũng là lúc để mỗi người nhìn lại chặng đường mình đã đi qua.
Với Nguyễn Văn Hùng, hành trình từ cậu bé vùng quê nghèo đến biểu tượng của Taekwondo Việt Nam là minh chứng rõ ràng rằng: đỉnh cao không chỉ được tạo nên từ tài năng bẩm sinh, mà còn được hun đúc bởi ý chí, khát vọng và những hy sinh thầm lặng phía sau ánh hào quang.
![]()
Nội dung và Ảnh: Hoàng Sơn
Đồ Hoạ: Phạm Nam
Xuất bản: 6:21:02:2026:18:00
{name} - {time}