-
2026-04-17 15:19:00(vhds.baothanhhoa.vn) - Cây vông đó chắc cũng phải hơn ba mươi năm tuổi, chứ không ít hơn. Tôi nhớ rất rõ ngày nó được trồng. Khi ấy, nó chỉ là một cây con bé xíu, còn tôi mới là thằng bé học cấp một, chân đất, suốt ngày chạy rong ngoài sân.
-
2026-03-20 15:20:00(vhds.baothanhhoa.vn) - Tôi sinh đứa thứ ba khi tuổi đã chạm bốn mươi, sức khỏe đã kém hơn nhiều. Vết mổ đẻ lần ba lâu lành, con nhỏ quấy khóc, lại thêm hai đứa lớn học hành khiến tôi gần như kiệt sức.
-
2026-03-07 16:10:00(vhds.baothanhhoa.vn) - Mùa xuân, khi mưa phùn giăng mắc những sợi tơ trên lối nhỏ cũng là lúc hồn quê thức dậy trong sắc tím dịu dàng của hoa xoan. Chẳng kiêu sa như hoa hồng, chẳng rực rỡ như hoa cúc, hoa xoan cứ lặng lẽ, khiêm nhường như chính sự giản dị, hiền lành...
-
2026-03-02 10:16:00(vhds.baothanhhoa.vn) - Ở quê tôi, người ta vẫn bảo nhau câu cũ: “Tháng Giêng ăn nghiêng bồ lúa”. Câu nói nghe qua tưởng vui, mà thấm thía bao nỗi nhọc nhằn của một thời cơ cực.
-
2026-02-24 09:23:00(vhds.baothanhhoa.vn) - Sáng đầu năm, gió ngang qua phố mang theo cái chạm lạnh giá. Nắng mỏng mảnh trải thành một dải vàng nhạt trên những ô cửa sổ.
-
2026-02-16 17:07:00(vhds.baothanhhoa.vn) - Chiều cuối năm, khi phố xá đã thưa người và những vội vã dần khép lại, lòng người cũng tự nhiên lắng xuống. Trong căn nhà nhỏ ấm hơi bếp, giữa tiếng nhạc xuân vọng sang, tiếng trẻ thơ ngoài ngõ và mâm cơm chay quây quần, chiều 30 Tết hiện ra...
-
2026-02-16 14:11:00(vhds.baothanhhoa.vn) - Sáng 29 Tết là phiên chợ cuối cùng của năm nên chợ Bia trên quê hương Chiến khu Ngọc Trạo rộn rã người về đến bán, mua.
-
2026-02-13 13:22:00(vhds.baothanhhoa.vn) - Mỗi độ giáp Tết, khi mùi lá dong thoảng đâu đó trong chợ chiều, lòng tôi lại chộn rộn nhớ về cặp bánh chưng nhỏ xíu, cặp bánh chưng tí hon của riêng mình.
-
2026-02-04 10:14:00(vhds.baothanhhoa.vn) - Cuối năm, dường như ai cũng vội. Chỉ có tôi là thật chậm, bởi đang ngồi đợi mùa xuân.
-
2026-01-31 17:08:00(vhds.baothanhhoa.vn) - Giữa những thanh âm ồn ào của phố phường, bất chợt có giọng nói rất quen cất lên. Tôi nhận ra tiếng của người làng mình. Cái chất giọng mộc mạc, chân phương, có chút nằng nặng nhưng ấm áp, như mang theo cả hơi đất, mùi rơm rạ, vị mặn của mồ hôi.














