Tản văn: Nơi thời gian ngừng lại
Có lần, khi nhìn thấy bức ảnh đặt trên bàn làm việc của tôi, cô em đồng nghiệp đã nói: “Ơ, sao chị để bức ảnh thương thế !” Khi ấy, tôi nhớ mình đã trả lời thế này: “ À, là do bây giờ chị đã bình tĩnh lại rồi”.

Những bức ảnh lưu lại kỷ niệm... ( hình minh họa)
Cô em đồng nghiệp ngạc nhiên có lẽ vì tôi lựa chọn một bức ảnh gợi ký ức buồn, được lưu lại vào thời điểm bố tôi đang nằm viện. Và chỉ vài ngày sau, tôi đã dùng chính bức ảnh đó để thông báo về sự ra đi của bố...
Thật ra, đó là bức duy nhất có hình ảnh của tôi và bố. Còn nhớ, khi cùng cả gia đình dọn dẹp kỷ vật và xem lại những bức ảnh của ông, tôi chợt nhận ra rằng: Trong hàng trăm bức ảnh mang dấu vết thời gian, năm tháng ấy, thiếu vắng những bức ảnh cả gia đình, và hoàn toàn không có một tấm nào lưu lại kỷ niệm của hai bố con. Bố tôi có rất nhiều ảnh chụp trong các chuyến đi, cùng bè bạn, đồng nghiệp. Và tôi cũng thế, đã lưu dấu kỷ niệm trong bao nhiêu bức ảnh, ở rất nhiều thời điểm quan trọng trong cuộc đời: với bạn bè, đồng nghiệp, hàng xóm, đôi khi với cả những người mới vừa quen...
Rồi... tôi đặt mua một cuốn album hàng trăm trang, rửa rất nhiều bức ảnh vốn chỉ lưu trên điện thoại, facebook, zalo... và đặt ở vị trí trang trọng tại phòng khách. Cũng từ đó, trong những buổi gặp gỡ gia đình, dù bận bịu đến đâu, đang đầu bù tóc rối thế nào, tôi cũng tập thói quen chụp lại những bức ảnh cùng người thân.

Album ảnh- Nơi thời gian ngừng lại ( Hình minh họa)
Đó không phải là cách tôi tự vỗ về, xoa dịu mình sau khi nhận ra những thiếu vắng đã thuộc về quá khứ, mà vì tôi thực sự yêu khoảnh khắc quây quần cùng người thân, lật mở cuốn album ảnh...
Thời khắc ấy: có lúc nghẹn ngào khi nhìn thấy hình ảnh của một người thân đã không còn nữa; có lúc rộn vang tiếng cười khi ồn ào nhắc lại kỷ niệm một thời xa thật là xa, và có cả sự căng thẳng... bởi cùng một bức ảnh... nhưng mỗi người lại lưu giữ những mảng màu ký ức khác nhau.
Đi qua năm tháng, tôi của độ tuổi trung niên chăm chỉ chụp ảnh, không chỉ để đăng tải trên các trang mạng xã hội hay lưu giữ trong điện thoại, mà để “bỏ” thời gian và kỷ niệm vào cuốn album đặt ở phòng khách. Để bất cứ lúc nào cũng có thể cùng mọi người mở ra xem lại, rồi cùng buồn, vui, cùng khóc, cùng cười... Với tôi, đó chính là lúc thời gian bình yên và ngọt ngào ngưng lại!

Giữa nhịp sống vội vã của hiện tại, thời khắc cùng người thân xem lại những bức ảnh cũ, sẽ đem đến cảm giác bình yên, hạnh phúc ( Hình minh họa)
Trần Linh
{name} - {time}
-
2025-11-27 15:01:00Nhớ cây thước lim ngày ấy!
-
2025-11-26 19:00:00[Podcast Tản văn]: Mùa duối xa đưa ta về bến nhớ
-
2025-11-21 09:41:00Chiều tím, tím ngát lối về

![[Podcast Tản văn]: Mùa duối xa đưa ta về bến nhớ](http://c.baothanhhoa.vn/media/img/256/news/2547/146d3165807t09301l1-download4.webp)




