(vhds.baothanhhoa.vn) - Lòng tin là thứ không được định giá bằng tiền và nếu bạn lỡ đánh mất, sẽ thực sự đáng tiếc...

Lòng tin

Lòng tin là thứ không được định giá bằng tiền và nếu bạn lỡ đánh mất, sẽ thực sự đáng tiếc...

Lòng tin

“Lòng tin giống như tờ giấy, khi đã nhàu nát sẽ không bao giờ phẳng phiu được nữa”. Ảnh minh họa: Khánh Lộc

Cô Chung hàng xóm nhà tôi mở cửa hàng đồ gia dụng cũng dăm năm rồi. Nhớ những ngày đầu cô mở bán, vì ít vốn nên hàng hóa chưa nhiều. Cô hoạt ngôn, lại biết đưa đẩy nói chuyện nên dễ khiến người khác cảm mến. Là hàng xóm, cũng bởi thương hoàn cảnh của cô nên không ít lần cần tiền để lấy hàng, mẹ tôi lại cho cô vay.

Thấm thoát, việc kinh doanh của cô Chung ổn định, so với những ngày đầu, cửa hàng bây giờ đã được mở rộng, cũng đa dạng hàng hóa hơn. Khi trong gia đình cần đồ gì đó, mẹ tôi lại ra cửa hàng của cô Chung để mua. Không chỉ vậy, bà vẫn thường nói với chúng tôi, mua của ai cũng là tiền, hàng xóm với nhau, mình ra mua cho cô ấy đắt hàng.

Ấy vậy mà đến vài ba tháng nay, mẹ tôi không ghé hàng cô Chung nữa. Hôm rồi thấy mẹ tôi đạp xe qua, cô nhanh miệng gọi bà vào chơi.

“Mấy tháng nay bác bận gì mà ít ghé cửa hàng em thế. Đợt này em nhập nhiều hàng tết lắm, bác xem ưng gì thì lấy cho em đi” - cô Chung đon đả.

“Tôi đợt này cũng không mua sắm gì nhiều, cô Chung thông cảm nhé” - mẹ tôi lên tiếng.

“Thế mà hôm vừa rồi em mới thấy bác chở đồ qua đây đấy, mặt hàng đó cửa hàng em cũng bán, sao bác không qua mua ủng hộ cho em. Hàng xóm với nhau, đáng nhẽ cần gì bác qua mua cho em đắt hàng chứ. Em có bán đắt cho bác bao giờ đâu”.

Nghe cô Chung “ý tứ” như vậy, mẹ tôi đáp lời:

“Tôi vốn dĩ không định nói ra, nhưng cô đã hỏi vậy thì tôi cũng nói thật. Chắc cô còn nhớ, mấy tháng trước tôi có ra cửa hàng của cô hỏi mua bộ sản phẩm dùng trong nhà bếp. Khi ấy, tôi đã nói với cô tôi muốn mua hàng chính hãng, cô cũng cam kết với tôi hàng chuẩn. Nhưng rồi, về nhà kiểm tra kĩ, tôi biết đó không phải hàng chính hãng...”.

“Ơ... bác muốn nói đến bộ nồi lần trước ấy hả. Bác ơi, hàng chính hãng tận mấy triệu, mà bộ em đưa cho bác chất lượng tương đương, lại rẻ hơn nữa, là em muốn tiết kiệm cho bác đấy chứ” - cô Chung chống chế.

“Đã nói thì nói cho rõ cô Chung ạ. Vấn đề là tôi đâu có bảo cô giảm giá đâu. Tôi cũng nói với cô rất rõ, là tôi muốn mua hàng chính hãng. Hàng ấy, tôi định mua để tặng cho người thân, nhưng rồi cô đưa cho tôi một sản phẩm hàng nhái như vậy, thử hỏi tôi có dám đi tặng? Tôi vốn định mang ra trả lại cho cô, nhưng cũng vì không muốn mất hòa khí hàng xóm với nhau nên không làm lại đành thôi.”.

Nghe mẹ tôi nói vậy, cô Chung ậm ừ: “Bác khó tính quá đấy, bộ nồi ấy em bán cho bao nhiêu người mà chẳng ai nói gì, có mỗi bác chê”.

“Sao cô Chung biết người ta không nói gì?! Vì đến như tôi, tôi cũng đã định im lặng không nói gì rồi mà, là tại cô gặng hỏi mãi tôi mới nói đấy chứ... Tiền bạc quan trọng, nhưng lòng tin còn quan trọng hơn cô Chung ạ. Mà khi để mất lòng tin ở người khác rồi, khó lấy lại lắm”.

Về nhà, mẹ tôi kể lại chuyện, bố tôi lên tiếng:

“Tôi biết bà có nguyên tắc của mình, nhưng cứ nói thẳng như thế bảo sao nhiều người “chê” khó tính. Bây giờ xã hội người như cô Chung ấy không ít đâu, mình làm sao mà quản hết được. Thôi thì biết người ta như thế thì mình tránh đi là được, cũng đừng nghĩ nhiều chuyện xã hội cho đau đầu”.

“Ông nói thì nói vậy, nhưng xã hội có phát triển đến thế nào thì con người sống cũng phải đặt chữ tín lên đầu. Cha ông ta chẳng phải vẫn nói, chữ tín quý hơn vàng còn gì. Sống ở đời, dù có dư dả hay còn khó khăn thì điều quan trọng nhất vẫn là thành thật. Chỉ vì vài cái lợi nhỏ mà đánh mất lòng tin ở người khác, đáng tiếc lắm”.

Khánh Lộc


Khánh Lộc

 {name} - {time}

 Trả lời

{body}
 {name} - {time}
{body}

0 bình luận

Ý kiến của bạn sẽ được biên tập trước khi đăng. Vui lòng gõ tiếng Việt có dấu
Chia sẻ thông tin với bạn bè!
Tắt [X]