(vhds.baothanhhoa.vn) - Ngày ấy, khi cuộc sống còn nhiều chật vật, Tết trong ký ức tôi không bắt đầu từ mâm cao cỗ đầy, mà từ gian bếp nhỏ và nồi kẹo lạc mẹ nấu vào tối ba mươi Tết.

Kẹo lạc đêm ba mươi

Ngày ấy, khi cuộc sống còn nhiều chật vật, Tết trong ký ức tôi không bắt đầu từ mâm cao cỗ đầy, mà từ gian bếp nhỏ và nồi kẹo lạc mẹ nấu vào tối ba mươi Tết.

Kẹo lạc đêm ba mươi

Cùng mẹ làm kẹo lạc tối 30 tết

Chiều cuối năm, gió lạnh se sắt ngoài hiên, mẹ nhóm bếp. Ngọn lửa bập bùng soi dáng mẹ lom khom bên chảo đường. Mẹ chậm rãi đảo, đôi tay quen việc, ánh mắt chăm chú. Đường tan dần, sánh lại, từ trắng chuyển sang vàng óng, tỏa mùi thơm ngọt ngào. Ba anh em ngồi quanh, vừa quạt bếp vừa háo hức chờ đợi. Cả năm trời, chỉ đến Tết mới được thưởng thức kẹo lạc, nên đứa nào cũng mong ngóng, chỉ muốn được nếm thử ngay cho bõ thèm.

Khi đường vừa tới, mẹ đổ lạc rang vào, đảo thật nhanh tay. Gian bếp thơm nức, mùi lạc rang quyện với mùi đường thắng, hòa cùng khói bếp và cái lạnh cuối năm, tạo thành một thứ hương rất riêng – hương của Tết. Ba anh em tôi xúm lại, giúp mẹ phủ bột, dàn kẹo ra mâm. Mặt kẹo nóng hổi, bóng lên dưới ánh lửa. Mắt đứa nào cũng dõi theo từng động tác của mẹ, chỉ mong mẹ “nới tay” cho nếm thử trước.

Nhưng mẹ luôn cẩn thận. Mẹ cầm dao, cắt từng thanh kẹo mỏng, đều tăm tắp. Những miếng kẹo đẹp nhất được mẹ lựa riêng, xếp ngay ngắn, cho vào túi bóng rồi hơ lửa gắn kín miệng. Mẹ bảo, kẹo ấy để lát nữa giao thừa sẽ dâng lên gia tiên. Bởi thế phải lựa chọn cẩn thận, tươm tất, chỉn chu. Còn những miếng xấu hơn, những mảnh vụn vỡ ra trong lúc cắt, mẹ chia cho ba anh em tôi. Cầm miếng kẹo còn ấm, vừa thổi vừa ăn, anhem tôi thấy ngon đến lạ, như thể cả mùi Tết, mùi bếp lửa đều tan ra nơi đầu lưỡi.

Đêm giao thừa, đĩa kẹo lạc được đặt trang trọng trên bàn thờ. Nén hương được thắp lên, khói hương lan nhẹ trong căn nhà nhỏ. Sau lễ cúng, cả gia đình quây quần bên nhau, mỗi người một thanh kẹo lạc. Kẹo giòn, ngọt, có vị ngọt của đường, vị bùi béo của lạc, giản dị mà ấm áp. Trong cái vị ngọt ấy, tôi thấy thấp thoáng ước nguyện năm mới no đủ, bình yên, ngọt lành như chính những gì mẹ chắt chiu gửi gắm vào từng mẻ kẹo.

Xuân mới này, tôi bước sang tuổi 40, dù đã có gia đình riêng và Tết đã đủ đầy hơn, kẹo lạc không còn là món quà hiếm hoi nhưng trong tôi vẫn vẹn nguyên ký ức đêm ba mươi năm ấy – nơi có bếp lửa hồng, có sự háo hức anh em chúng tôi và bàn tay tảo tần của mẹ. Xuân mới Bính Ngọ này, nhất định tôi sẽ về cùng mẹ làm kẹo lạc, để ôn lại miền nhớ ngọt lành đã theo tôi đi suốt những mùa xuân của đời người.

Thúy Lượng


Thúy Lượng

 {name} - {time}

 Trả lời

{body}
 {name} - {time}
{body}

0 bình luận

Ý kiến của bạn sẽ được biên tập trước khi đăng. Vui lòng gõ tiếng Việt có dấu
Chia sẻ thông tin với bạn bè!
Tắt [X]